Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Lỡ chuyến . Thơ họa Bụi Thời Gian

Lỡ chuyến
Thơ họa Bụi Thời Gian .Thiên Hà

Làm sao dễ thở chốn mây mù
Được ngắm xuân tàn.. hạ đến thu
Một phút thua đời sa cạm xích
Vài phen vắng mệnh chạm lao tù
Công rèn phí cả lời cha dạy
Sức luyện hoang rồi tiếng mẹ ru
ngựa chứng cầm cương thời lỡ vận
Lèn roi thấm thịt trót gây thù

Nguyễn Lâm 14/3/2017

          ------------

Bài xướng

Bụi Thời Gian

TÌNH YÊU & THÙ HẬN


Nỗi nhớ chim trong cảnh mịt mù

Mây sầu quyện lẫn gió mùa thu

Phòng đơn tủi phận đời lao lý 

Bóng lẻ buồn thân cõi ngục tù 

Phố đã im lìm say mộng ngủ

Em còn thổn thức dỗ tình ru

Hồi chuông thỉnh độ rời canh hú

Xé mảnh hồn đau vỡ hận thù ./.


LCT 14/03/2017




Huynh Bụi Thời Gian

Bài Đối Họa

DỐI LỪA

Rã nắng hoàng hôn tỏa khói mù
Sương buồn nhuộm tím cảnh rừng thu
Hờn đêm bạn hữu bày mưu kế
Oán bữa tinh nhân kể chuyện tù
Vẫn tưởng canh đời như tiếng nhạc
Không ngờ giấc mộng chỉ lời ru
Niềm tin thuở nọ chìm theo gió
Để nỗi lòng ai vội oán thù ./.

LCT 14/03/2017

Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017

Tiểu & tiện

Tiểu & tiện

Bởi suốt đôi ngày trụ ghế xe
Vừa khi đổ lại xuống đi tè
Biềm leo kín bãi cần chi đậy
Lác mọc cao gờ khỏi phải che
Được thưởng hoa đồng xem lóc bóng
Cùng thăm gió nội nghía phi mè
Bờ mương bướm đậu xòe đôi cánh
Nước đổ xuôi ghềnh lọt thỏm khe..!!

Nguyễn Lâm 09/03/2017


Bài họa

Huynh Bụi Thời Gian

VỠ KHE

Xa đường lỡ đoạn chẳng dừng xe
Mấy ả liền la nghĩ đặng tè
Giữa chốn đông người không vải đậy
Bên đường lắm chị khỏi màn che
Trời kêu cũng mặc hàng me chắn
Đất lỡ nào lo hở rặng mè
Vẫn thản nhiên ngồi nghe tiếng đệm
Âu là bởi tại nước đầy khe ./.

LCT 10/03/2017

-----------

  Anh Lý Đúc quỳnh

Cùng Tắc Biến


Lút ga chạy suốt phóng vù xe
Lúc lắc dài cơn phải mắc tè
Cỏ nội thừa cơ cho tháo khoán
Hương đồng thuận thế chẳng ngăn che
Mương kia rột roạt phi bầy lóc
Đìa nọ lao xao quẫy lũ mè
Sóng vỗ dập dồn đang nước lớn
Nên tràn chảy ngược đổ vào khe.
Lý Đức Quỳnh



Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

Mừng ngày 08/03

Mừng Ngày  08/03

(Liên khúc 08/03)

Chỉ có vần thơ gửi các bà
Nhân ngày phụ nữ đẹp ngàn hoa
Niềm tin vững chắc cùng non nước
Nghị lực bền lâu với nếp nhà
Rộn rã môi cười vươn ý nhạc
Tưng bừng nụ thắm đọng tình ca
Lời buông nhả ngọc hằng nga thẹn
Để đấng mầy râu nể phục à.!

Để đấng mầy râu nể phục à
Nên mừng các chị khắp gần xa
Vùng lên quắp cẳng đòng đưa cạ
Vực dậy lòn chân lẽo đẽo  cà
Kẻ  dưới cam đành  xin miễn thứ
Người trên quyết định chớ hòng tha
Tròn năm một buổi làm nên chuyện
Chẳng cớ hà chi để nó già..

Chẳng cớ hà chi để nó già
Mong rằng các chị nghĩ dùm ta
Lưng oằn cạn túi không gì lễ
Gối rũ cằn môi chẳng có quà
Bốn cẳng tìm phương tuồn ngõ tắt
Ba càng kiếm trổ vọt đường xa
Còn không tránh được hầu như đã
Cá cạn bờ mương chết thật mà..!!

Nguyễn Lâm 8/3/2016



Huynh Bụi Thời Gian

DÒNG THƠ CUỘC ĐỜI

Vần thơ viết để tặng riêng bà
Cạn nỗi vui buồn chẳng có hoa
Lễ giáo người mong giàu đổi bạn
Tình nhân kẻ đợi có thay nhà
Duyên buồn cuối buổi nhìn mây lượn
Nghĩa tủi qua ngày đợi sóng ca
Để biết lòng ta còn nhẫn nhục
Rằng em có hiểu vậy không à ?

Rằng em có hiểu vậy không à ?
Chẳng muốn chung giường hãy tạm xa
Giữa buổi đầu sông thằng hói đợi
Vào đêm cạnh xóm lũ râu cà
Duyên tàn bởi ý còn mơ mộng
Nghĩa cạn nên lòng bỏ thiết tha
Ngoảnh lại nhìn gương nào đến nỗi
Dù không trẻ lắm cũng chưa già ...

Dù không trẻ lắm cũng chưa già
Đã thế nhưng buồn tủi phận ta
Lễ hội người mong từng gói gởi
Ngày vui kẻ muốn tặng riêng quà
Không tiền khỏi ước dù bên cạnh
Lắm bạc đâu cần dẫu ở xa
Vốn dĩ đời như làn mộng ảo
Niềm vui lướt vội thế thôi mà ./.

LCT 08/03/2017


Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Thú thật

Thú thật
(Thơ chém)

Đếm đủ xuân này quá bảy mươi
Hàm trên rụng cả hớ hên  cười
Cơm nhà nóng hổi chê đồ héo
Cháo chợ lên mùi nói của tươi
Những ả đưa tình anh rất lẹ
Còn em khởi mộng lão hay lười
rồi nay gái dụ tàn manh tã
bợ mảnh quần rên vọng tới trời..!!

Nguyễn Lâm 03/03/2016



Huynh Bụi Thời Gian


CHÌM TRONG QUỸ ĐẠO (lỗi chánh nữu)

Khi tình réo gọi kể gì mươi 
Thấy "hắn" là ta mở miệng cười
Mép võng môi kề môi ấm lạnh
Trên giường má cặp má hồng tươi
Lòng say chớ bảo rằng ta biếng
Dạ đắm đừng chê tớ chẳng lười
Quấn chặt quay cuồng trong quỹ đạo
Cho dù động đất cũng không lơi ./.

LCT 04/03/2017

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

Mất ăn

Từ bài thơ quậy chút chơi của Tường Vân mình có ý tưởng từ hai câu thơ.

Hôm nay có đám giỗ gần
Trong bụng bần thần đi tới đi lui.

Mất ăn

Có tiệc chiều nay rất ở gần
Ngay liền cách chỉ mỗi rìa sân
Nhìn lơ của ế đây thèm đến
Ngó vậy đồ ôi tớ cốc cần
Hát khéo trong nhà không kẻ dạ
Ca vờ trước ngõ chẳng người vâng
Gan lòng lửa đốt như bào ruột
Sáng tưởng..!! không ăn bố khỉ thần..!!

Nguyễn Lâm 27/2/2017


Họa

Tường Vân

GÃ ÔN THẦN 

Nhà ta mở tiệc khách vang gần 
Hắn rảo ba vòng ở trước sân 
Giả bộ ho gà không kẻ ngó
Vờ như mắc vịt chẳng ai cần
Buông lời chuyện vãn mô thèm gọi
Đánh tiếng thưa dzìa Mạ bảo vâng
Gã bỗng rơn mừng Bu gọi nhỉ
Chời ơi rõ đúng lũ ôn thần ! 

Tường Vân 27/2/17


Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Sâu bự

Sâu bự

Thơ là kiểu viết trãi lòng chơi
Chả thích tìm sâu đẻ lắm lời
Đã mến yêu lòng xin đến ngõ
Còn ghen ách họng tiễn về nơi
Vườn thưa khó đuổi cầy không rước
Đất rộng vào ra chuột chẳng mời
Lén vạch từng câu hòng để trét
Sang nhà mới tỏ lũ nhiều hơi..!!

Nguyễn Lâm 24/2/2016


Huynh Bụi Thời Gian

SÂU MỌT

Lạ nhỉ ! Ngu đần vẫn muốn chơi
Nhiều khi dốt đặc cứ ham lời
Trên trời chẳng hiểu ưa đàm tiếu
Dưới đất chưa rành nói đủ nơi
Cái bọn đầu trâu luôn tự đến
Còn anh mặt ngựa khỏi ai mời
Khoe mồm lẽo mép nên sinh sự
Quả thật sâu này quá dở hơi ./.

LCT 25/02/2017

-------------------

Anh Lý Đức Quỳnh


CÙNG VUI
Thơ thẩn câu vần nhập cuộc chơi
Sẻ chia mượn chữ để thay lời
Đường xa bạn vẫn ngoài muôn dặm
Ngõ vắng ta còn ở một nơi
Thiện ý mở lòng thanh thản gởi
Chân tình kết dạ ấm êm mời
Niềm vui có được từ hai phía
Như nước không gìn sẽ bốc hơi !
Lý Đức Quỳnh 27.02.2017





Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Thơ thẩn

Thơ thẩn
Vui vui..

Thơ ơi sao quá ngậm ngùi
Người ta vẫn nói bốc mùi văn chương
Hôm ngồi tha thẩn bờ mương
Thân thì dở dở ươn ươn mơ màng

Nhiều hôm thả bộ lên trang
Thấy em vào thích đã mang mộng lòng
Có hôm bị sốc ngang hong
Bởi vì tán tỉnh cô hồng ả mai

Món nào nó cũng chẳng cai
Đêm thì mộng mị ngó vài bóng sao
Ngỡ rằng tay ấn đã cao
Nhón chân nhướng với tận vào trời xanh

Lỡ tay rớt bịch khỏi cành
Văn thơ một đống tanh bành vỡ tan
Bở vì cái tật đa mang
Luôn tay quào đại vơ càng mới ra..!!

Nguyễn Lâm 23/02/2016




Huynh Bụi Thời Gian

HỎI NHỎ

Nhớ ai đệ cứ bùi ngùi
Đêm buồn thơ thẩn mở nùi văn chương
Sao còn ngồi ở mép mương
Hay là mãi nhớ mùi hương mơ màng

 Nghe rằng tình đã sang trang
Người ta ngõ tắt đi ngang qua lòng
Đâu còn ngọn gió mà hong
Đâu còn bóng dáng xuân hồng sớm mai

Thôi thì tình cũng phải cai 
Đừng như bóng tối u hoài ánn sao
Đừng mơ chi tận trời cao
Hãy nhìn trước mắt cây nào lá xanh

Phải lo vun gốc tỉa cành
Xuân tàn hạ đến duyên lành không tan
Nhủ lòng đừng để hoang mang
Nhà cao cửa rộng có nàng vô ra ./.

LCT 24/02/2017
Họa vui cùng đệ . Chúc ngày vui nhé !

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Ác mộng

Ác mộng
(Nguyên đề)

Thơ họa ..LHK.

Vì tham chó gặm nốt quần què
Rụt lưỡi nhe hàm hổ báo khoe
Khỉ đột không thuần xưa phật trị
Tề thiên chẳng phục thái sơn đè
Cây rừng nhiễm độc muôn loài ngó
Mặt biển hung tàn vạn vật nghe
lũ quỷ ngoài khơi hòng tính chuyện
bàn tay thú dữ quá nơi xòe

Bàn tay thú dữ quá nơi xòe
Muốn cúi chui lòn lổ hỏng khe
Biển mộng muôn đời chân thích đạp
Rừng xanh vạn thủơ lưỡi ham lè
Đùm lòng xám xịt màu u tối
Khối não lu mờ loãng đỏ hoe
Chết khát xưa rồi nay vẫn thế
Nhằm ta nhẫn nhịn chúng bây đè

Nhằm ta nhẫn nhịn chúng bây đè
Thử hỏi gan trời đứa muốn che
Ngoảnh mặt quên nhìn nên lập phái
Quay lưng chẳng ngó đã nguyên bè
Đôi lần tụ nhóm nơi đầu hẻm
Mấy bận nhen bầy dưới bụi tre
Chuột rúc tanh mùi hang cửa cống
Đâu đây khắm vị cả hiên hè

Đâu đây khắm vị cả hiên hè
Chả lẽ phun xằng bảo chúng nghe
Vấy đã xơi rồi đâu chổ hở
Quần thời gặm nốt lấy chi què
Cào quơ của thối làm nư đậy
Vét nạo đồ dơ giả bộ che
Tục uống ăn phàm như quỷ dữ
Lòng lang dạ sói phải không hè.

Nguyễn Lâm 18/02/2017

        --------------

Thiên Hà

Thơ xướng
ÁC MỘNG

Thiết nghĩ trần gian hẳn quặt què
To mồm lớn giọng chỉ ngồi khoe
Đằng Tây lấp lửng nằm co cụm
Ngã Bắc rùm beng nhả đạn xòe
Biển chết bao người đang giận dữ
Trăng chìm mấy kẻ bận lòng nghe
Mùi hôi nhiểm độc từng cơn gió
Có lẽ nào ta bị quỷ kè ...

Có lẽ nào ta bị quỷ kè
Hay là ác mộng nỡ luồn khe
Mền chăn chửa kín đầu mê muội
Cửa ngõ cài sơ đóm lập lòe
Lộng giữa thiên hà cơn gió đỏ
Tràn trên mặt biển cánh buồm hoe
Kình ngư lội nước loài siêu đẳng
Bẽ mặt thằng Tây để chúng đè...

Bẽ mặt thằng Tây để chúng đè
Ta thầm tự hỏi đứa nào che
Bầy lang gạo bới ngồi riêng lẻ
Lũ sói tiền gom đợi đủ bè
Sáng cũng trêu người trên bục giảng
Đêm còn ghẹo ả dưới cầu tre
Thần dân cả đám đành bôi nhọ
Bít mũi mà đi dọc vỉa hè

Bít mũi mà đi dọc vỉa hè
Côn đồ chửi bậy đếch thèm nghe
Vờ câm chẳng nói thằng kia ghẹo
Giả điếc nào hay một lũ què
Áo bỏ lưng quần hia nhọn mũi
Tay cầm gậy trúc mũ bằng che
Nhiều cha bẳm trợn như loài sói
Vễnh mặt chìa râu giống quỷ hè ./.

LCT 18/02/2017

Cơn mê

Cơn mê

Ta cất kỹ  tình em trong đáy mắt
Đặng nghe sầu héo hắt mặn bờ môi
Tình yêu kia cứ ngỡ sẽ đâm chồi
Nay tan vỡ mình tôi đêm cô quạnh

Làn sương rơi phủ bờ vai thấm lạnh
Mây giăng sầu kéo cảnh vật mờ loang
Hàng me xưa cánh xõa trãi ngút ngàn
Chân nặng bước vỡ tràn vào đêm tận

Em quay đi chợt hiểu tình lận đận
Xót thời gian mấy bận quẩn quanh  tìm
Buồn mây giăng sầu lạnh giá con tim
Ta chìm ngập nỗi niềm trong chua xót

Thôi em nhé đường tình kia đã trót
Thì em về hãy để một mình ta
Tìm cơn say dưới ánh vỡ trăng ngà
Chén đắng nào đưa ta vào quên lãng

Em về đi cứ mặc tình đã cạn
Để mình anh bảng lảng dưới mây chiều
Gom kỹ niệm trang lòng trãi hắt hiu
Hồn cô tịch với nhiều khi nhung nhớ

Em đi đi..!! Khi tình ta đã hết
Và tim anh đã chết tự hôm nào..!!

Nguyễn Lâm 16/02/2017

TRẢ LẠI ĐỜI NHAU

Giọt lệ buồn còn hoen trên mí mắt
Cơn đau nào héo hắt cả bờ môi
Mộng ái ân chưa thực sự đâm chồi
Sao bỗng thấy như một đời hiu quạnh

Người ra đi quên vòng tay ấm lạnh
Cơn mưa buồn lấp lánh ánh chiều loang
Ta ngồi đây gió núi với mưa ngàn
Nghe đau buốt giữa đêm tàn vô tận

Ôi thế thái nhân tình bao lận đận
Bến tương tư si hận biết đâu tìm
Cảnh ngục tù giết chết cả đôi tim
Đêm xa vắng im lìm đau xa xót

Người ra đi mang hình hài theo gót
Bến gian trần dịu ngọt chỉ mình ta
Mặc sương rơi đêm với bóng trăng ngà
Rượu đôi chén chung trà mong quên lãng

Người đã quên hay tình đêm lỡ cạn
Dối gian ơi ai oán thả theo chiều
Lối đi về nay bỗng thấy quạnh hiu
Đời vẫn thế căn lều gom nỗi nhớ

Thế là hết góc tình xưa vụn vỡ
Về thôi em than thở đến khi nào ...

LCT 17/02/2016

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2017

Nhắn nàng Tô Thị

Nhắn nàng Tô Thị

Ngóng đợi ngàn năm có được gì
Thương người bỏ mặc hãy về đi
Gào than nhớ đọng hồn trăng đã
Thét gọi sầu vương bóng nhạn thì
Nghĩa cạn câu thề đau đấy nhỉ
Tình quên lối mộng xót mà chi
muôn đời chữ hẹn ơi tình nỡ
Gãy bến thuyền quyên hỏi tại vì...!!

Nguyễn lâm 13/02/2017



Huynh Hà Thiên
Bài họa
KHUYÊN NÀNG TÔ THỊ

Người xa vạn lý hỏi mong gì
Tháng đợi năm chờ hãy bỏ đi
Lá đã vàng khô mùa hạ đỏ
Tình đang héo nhạt tuổi xuân thì
Mây tràn ngược hướng đừng mơ tưởng
Nước chảy xuôi dòng mãi đợi chi
Cứ để màn đêm hờn ngõ mộng
Vầng trăng sẽ đẹp biết bao vì ...

LCT 13/02/2017